Nội quy
No.323 Sự tình của gia đình.
Xin chào các bạn.
Tôi có 3 người con. Người con lớn của tôi là người khuyết tật. Tôi đang sống chung với mẹ đẻ và Bố vợ và ngày thường tôi sống 1 mình ở Tokyo.
Trong số các bạn có lẽ cũng có người có con đang theo học thi và có lẽ cũng có người đang phải chăm sóc người bệnh nằm liệt giường.
Cũng có người đang tìm kiếm công việc vì ở công ty có sự thay đổi cơ cấu, tổ chức.
Cũng có người đang mang bầu và có ý định sinh con. Cũng có người đang hạnh phúc và dự định chuẩn bị kết hôn.
Có lẽ trong số 130 nhân viên ở công ty chúng tôi cũng có rất nhiều sự tình khác nhau.
Tôi không chỉ quản lý 130 người mà tôi còn có trách nhiệm quản lý số lượng nhiều hơn gấp mấy lần số đó và hỏi thăm những người đó. Tôi đang gánh vác, đảm đương trọng trách lớn đó.
Tôi hết lòng mong muốn giữ được toàn bộ nhân viên. Tôi muốn đối xử với toàn bộ nhân viên một cách công bằng. tôi muốn tìm ra phương pháp để giúp toàn bộ nhân viên của tôi hài lòng.
Thế nhưng, thật đáng tiếc, trong việc thay đổi một chuyện gì thì có thể là chỉ một số người phải chịu trách nhiệm chính hoặc cũng có thể là toàn bộ nhân viên phải chịu, nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể làm thỏa mãn được tất cả.
Tôi nghĩ trong số các bạn ai cũng có nhiều sự tình và nếu có thể tôi muốn được quan tâm đến những chuyện đó. Nhưng, không có người nào là không có sự tình cả. Nếu không thể cứu giúp được ai đó thì cũng không thể bắt họ phải vất vả dù chỉ là 1 người.
Tiền lương của các vị lãnh đạo trong HĐQT công ty đã bị cắt giảm mất một nửa. Tôi đã không có tiền lương của 1 năm sau khi thành lập công ty. Và chắc từ giờ trở đi có lẽ tôi cũng có khi không có tiền lương.
Đó không chỉ có một mình tôi mà các vị lãnh đạo trong HĐQT công ty đang giác ngộ điều đó. Họ cũng có những sự tình xảy ra trong gia đình của mình. Họ cũng có cuộc sống. Tuy nhiên, họ là những người tiên phong nên họ sẽ là người nhận sự sụ thiệt thòi đầu tiên.
Có lẽ là cả chuyện cải cách tiền lương của nhân viên cũng sẽ được thực hiện. Tôi nghĩ là sẽ có nhiều người bị cắt giảm tiền lương. Và có lẽ những người nhận lương nhiều ngang với cấp lãnh đạo là người sẽ chịu ảnh hưởng lớn.
Không chừng cũng có thể hạ toàn thể nhân viên giống nhau. Người bị hỏi kết quả có lẽ sẽ thích ứng với kết quả. Người mang trọng trách sẽ là người đau khổ hơn là những người cấp dưới nhiều là chuyện đương nhiên. Tôi đang suy nghĩ nhiều cách khác nhau.
Thế nhưng mà tôi không có ý định muốn làm cho các bạn phải bất hạnh. Tôi chỉ suy nghĩ chuyện tôi muốn giữ tất cả mọi người.
Tôi nghĩ sự khó khăn là không sai.
Có lẽ cũng có người nghĩ tôi không xấu. Chỉ có người kinh doanh nếu có trách nhiệm thì nghĩ tốt là điều đương nhiên.
Tuy nhiên trách nhiệm của người kinh doanh không chỉ đơn giản là không nhận tiền lương hay là chuyện nghỉ việc mà là chuyện cố gắng bảo vệ tất cả nhân viên. Cố gắng bảo vệ nhiều người nếu có thể. Nếu muốn giữ chân tất cả nhân viên trong giai đoạn hiện nay thì có khả năng tất cả nhân viên sẽ bị chìm sâu xuống dưới đáy biển sâu.
Thế nhưng hiện nay tôi đang nghĩ cách bảo vệ tất cả mọi người. Tuy nhiên để mà tất cả nhân viên không bị chìm là tiền đề chính.
Tôi đang nghĩ đó là trách nhiệm của người kinh doanh.
Sự tình của các bạn tôi hiểu là rất đau khổ. Chắc chắn tôi cầu mong là sẽ không làm cho gia đình buồn lòng.
Tôi cũng là người có mặt trong gia đình hơn 130 người. Tôi cũng không muốn làm buồn gia đình này. Vì vậy hãy hiểu sự tình của Dreamcluster.
Xin nhờ các bạn. Hãy cùng khắc phục hoàn cảnh khó khăn này.
Cảm ơn.February 27, 2009