Nội quy
No.689 Cảm giác ngang hàng
Xin chào các bạn.
Lần này tôi đã đảm nhiệm vai trò đàm phán kí kết một hợp đồng lớn. Vai trò đàm phán là phải cố gắng đàm phán với đối tác để có lợi cho bên khách hàng đã nhờ mình.
Tôi không thể đàm phán khiến những người nhờ vả tôi bị bất lợi. Hơn nữa, công việc của tôi vì nếu mà có lợi cho bên đã nhờ thì tôi sẽ nhận được tiền công.
Khi đã định nghĩa đơn giản về vai trò đàm phán như vậy thì sẽ có suy nghĩ rằng không chỉ là công việc của bên đã nhờ mà còn là công việc của chính bản thân mình.
Tuy nhiên, đàm phán chỉ một chiều thì tuyệt đối không thể thành công được. Mục đích quan trọng nhất của việc đàm phán là sự nhượng bộ lẫn nhau để đôi bên cùng có lợi. Hơn nữa, nếu hợp đồng không được kí kết thì kết quả đàm phán trên cũng không ý nghĩa gì.
Dù làm cho bên mình có lợi như thế nào đi nữa mà phía đối tác không chấp nhận thì sẽ thất bại và nếu thất bại thì trách nhiệm đàm phán sẽ không thể hoàn thành.
Qua công việc lần này, tôi đã hiểu tại sao vai trò đàm phán lại cần thiết, và là công việc quan trọng.
Đó là phải duy trì cảm giác " ngang hàng ".
Việc cần phải đàm phán là phải tiếp cận và xóa bỏ khoảng cách giữa hai bên. Vì thế nếu chỉ đề cập đến yêu cầu của một bên thì tuyệt đối không thể thành công. Bên này có sự đòi hỏi thì đương nhiên bên kia cũng có yêu cầu.
Đó là sự " ngang hàng ". " Ngang hàng " nghĩa là anh cũng như tôi đều ngang bằng nhau, trên lập trường bình đẳng như nhau. Không có bên nào trên bên nào dưới cả. Và cũng không phải bên mua mạnh hơn còn bên bán lại yếu thế hơn.
Thông qua kinh nghiệm lần này đã khiến tôi yêu thích cụm từ " ngang hàng ". Đồng thời, tôi cũng biết được rằng cảm giác ngang hàng nếu không thể chia sẻ cho nhau thì không thể tiến hành thuận lợi.
Các bạn cũng vậy, hãy mang cảm giác " ngang hàng " mà không liên quan đến tuổi tác, học vấn, kinh nghiệm, giới tính, hay quốc tịch. Khi có cảm giác " ngang hàng " thì sẽ quen với tinh thần đã trở thành người lớn.
Cảm ơn.August 30, 2010